
Review phim Chủ tịch Kang Nhân viên mới: Bộ phim cuối tuần hấp dẫn hơn tôi tưởng
Lúc đầu, tôi chỉ bật lên xem thử một cách khá nhẹ nhàng thôi.
Thật ra, ban đầu thứ thu hút tôi chỉ là những diễn viên quen thuộc như Son Hyun-joo, nhưng càng xem tôi càng nhận ra phim cũng có khá nhiều diễn viên mới.
Và thật sự tôi khá bất ngờ vì diễn xuất của họ tốt hơn tôi nghĩ rất nhiều.
Chính sự tự nhiên trong cách diễn đó làm cho mọi thứ trở nên chân thật hơn và giúp tôi dễ dàng đắm chìm vào câu chuyện hơn.
Điều đó cũng khiến tôi hiểu vì sao bộ phim này gần đây lại nhận được nhiều phản hồi tích cực như vậy.
Chỉ nhìn vào tiêu đề thôi thì tôi nghĩ đây sẽ là một bộ phim công sở bình thường, nhưng ngay từ đầu chủ tịch đã gặp tai nạn và linh hồn lại nhập vào cơ thể của một cầu thủ bóng đá trẻ, nên lúc đầu cảm giác hơi vô lý một chút.
Thật lòng mà nói, ở những tập đầu tôi đã nghĩ: “Rốt cuộc đây là kiểu nội dung gì vậy?”
Nhưng bằng cách nào đó, tôi vẫn cứ tiếp tục xem mà không dừng lại.
Ở tập 1 đến tập 2, Chủ tịch Kang Yong-ho vào chính công ty của mình với tư cách là một nhân viên mới, và từ đó câu chuyện thật sự bắt đầu.
Quá trình ông dần nhận ra rằng bản thân vẫn còn quá nhiều điều chưa biết về chính công ty của mình khá thú vị.
Trước đây ông luôn nhìn mọi thứ từ vị trí cao nhất, nhưng bây giờ khi nhìn từ phía dưới lên, bầu không khí trong công ty hoàn toàn khác, và điều đó để lại ấn tượng rất mạnh với tôi.
Khoảng từ tập 3 đến tập 5, bầu không khí bắt đầu thay đổi dần dần.
Con gái ông, Kang Jae-kyung, không còn chỉ là một người có tham vọng nữa mà thật sự bắt đầu hành động để chiếm lấy công ty, và những người xung quanh cô cũng lần lượt lộ ra bộ mặt thật của mình.
Từ đoạn này, bộ phim không còn là một bộ hài đơn giản nữa mà bắt đầu có sức căng rõ rệt của cuộc chiến quyền lực.
Ở tập 6 đến tập 8, những quỹ đen, sổ sách bị chỉnh sửa và các giao dịch bí mật lần lượt bị phanh phui, khiến độ cuốn của phim càng tăng lên.
Điều làm tôi ấn tượng nhất là cách Kang Yong-ho, người từng là chủ tịch, bắt đầu nhìn lại chính phong cách quản lý của mình trong quá khứ.
Đây không chỉ là câu chuyện vạch trần những kẻ xấu, mà còn là quá trình ông nhìn lại chính bản thân mình, điều đó khiến câu chuyện trở nên nặng hơn và sâu sắc hơn.
Đến tập 9 và tập 10, cú twist lớn nhất đã xuất hiện.
Cơ thể gốc của ông, thứ mà mọi người đều nghĩ là đã chết, hóa ra vẫn còn sống.
Từ đây, câu chuyện lập tức trở nên lớn hơn rất nhiều.
Và từ thời điểm này, thật sự rất khó đoán ai sẽ là người sống sót đến cuối cùng.
Khi xem, tôi cảm nhận rằng bộ phim bắt đầu khá nhẹ nhàng và vui vẻ, nhưng càng về sau không khí càng nặng nề và nghiêm túc hơn.
Đặc biệt, diễn xuất của Son Hyun-joo giữ rất chắc trọng tâm của cả câu chuyện, và các diễn viên mới cũng hỗ trợ rất tốt, không hề tạo cảm giác hụt hơi, khiến toàn bộ mạch phim trở nên vững vàng hơn.
Ban đầu tôi không kỳ vọng quá nhiều, nhưng giờ đây nó đã trở thành một bộ phim mà tôi luôn chờ đợi vào mỗi cuối tuần.
Tôi thật sự rất tò mò không biết những tập còn lại sẽ kết thúc như thế nào.




